Trong cơn mộng mị mơ màng, Mạnh Khinh Chu lờ mờ nhìn thấy một vị tuyệt sắc giai nhân ngạo thế độc lập, bỗng nhiên rũ bỏ tiên khí, rơi xuống chốn hồng trần, dang rộng hai tay ôm lấy cổ hắn, khẽ vùi gương mặt khuynh thế vào lồng ngực hắn.
Bên tai thoang thoảng vang lên giọng nói e thẹn: "Tên cá ươn thối này, chàng tháo bịt mắt ra quả nhiên trông đẹp mắt hơn nhiều."
Mạnh Khinh Chu bừng tỉnh, chóp mũi ngửi thấy mùi hương thơm ngát quen thuộc.
Đây là... Đông Phương Lưu Ly!?




